jeudi 8 avril 2010

Thứ Sáu Tuần Bát Nhật PS

NIỀM TIN LÀM SỐNG LẠI CUỘC ĐỜI
Ông Simon lên thuyền rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. Đức Giêsu nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi: “Ông là ai ?” vì các ông biết rằng đó là Chúa. (Ga 21,11-12)
Suy niệm:
“Chúa đó”, lời tuyên tín hùng hồn của tông đồ Gioan đã làm sống dậy niềm tin nơi các tông đồ bạn. Các ông nhận ra người đang chia sẻ cuộc đời của mình đó là Chúa. Cuộc đời họ có ý nghĩa và đổi thay nhờ sự nhận biết này. Thật vậy, Đức Giêsu chết, họ tiếc nuối con người mà họ đã biết, đã sống với, đã yêu mến, tiếc nuối cả cuộc đời cùng những hy sinh đã bỏ ra khi theo Ngài. Nay Ngài sống lại, đến với họ, hiện diện trong cuộc sống thường nhật, cạnh chiếc thuyền đời của họ. Thế là cuộc sống mà họ từng chia sẻ với Chúa không bị chôn vùi vô ích, nhưng nay có ý nghĩa và sống động nhờ Đức Giêsu đã sống lại.
Mời Bạn: Có những lúc trầm tư ta lấy làm nuối tiếc những hy sinh, nỗ lực đã làm để đi theo Chúa. Khó khăn, thất bại, khiến ta chùn bước. Ta chỉ muốn buông chèo, xếp lưới thôi. Những lúc ấy, niềm tin có Chúa đang sống với ta thật cần thiết biết bao! Bạn để niềm tin ấy vực bạn đứng dậy tiếp tục ra khơi chứ?
Chia sẻ: Lý do nào khiến bạn thường bỏ dở công việc tông đồ ?
Sống Lời Chúa: Bạn hãy tiếp tục công việc tông đồ bạn bỏ dở với niềm xác tín Chúa vẫn đang mời gọi bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, nếu không nhận ra Chúa đang sống thì cuộc đời theo Chúa có ý nghĩa gì đâu. Nay chúng con xin cám ơn Chúa, vì Chúa đã sống lại đã cho chúng con nhận biết Chúa đang sống với chúng con. Xin cho chúng con biết sống với Chúa cho xứng đáng.

lundi 5 avril 2010

Thứ Năm Tuần Bát Nhật PS

BÌNH AN CHO ANH EM
Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giêsu đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!” (Lc 24,36)
Suy niệm: Lời đầu tiên của Chúa Phục Sinh gửi tới các môn đệ là lời: “Bình an cho anh em!” Bình an là khát vọng thâm sâu của mọi người, mọi nơi mọi lúc. Không có bình an, không có hạnh phúc! Huống nữa là chính lúc này các môn đệ đang trải qua cơn khủng hoảng thật trầm trọng. Vì thế, lúc này các ông càng rất cần có bình an. Chúa đến đúng lúc và ban cho các ông đúng điều các ông đang cần thiết. Có điều, bình an của Chúa không giống với bình an của thế gian. Đó là chính sự hiện diện của Chúa trong thâm sâu tâm hồn người môn đệ, sự bình an luôn kèm theo sứ mạng rao giảng cho muôn dân sám hối, làm chứng cho họ về Đức Ki-tô Phục Sinh. Sự bình an của Chúa kèm theo sứ mạng này không chước miễn, mà gắn liền với những gian khổ, thử thách, ngục tù, chết chóc... như bao cuộc đời của các môn đệ Chúa đã và đang làm chứng suốt hai ngàn năm nay.
Mời Bạn: Trong thánh lễ, nhiều lần chủ tế chúc bình an cho cộng đoàn. Lúc sắp rước Thánh Thể, chủ tế cầu xin cho cộng đoàn được bình an của Chúa và mọi người chúc bình an cho nhau. Để cảm nếm được bình an của Chúa, chúng ta không được phép dừng lại với sự bình an của thế gian. Tôi tìm kiếm bình an của Chúa hay bằng lòng với sự bình an của thế gian? Tôi có trao ban cho anh chị em bình an đích thực của Chúa không?
Sống Lời Chúa: Bày tỏ một cử chỉ thân ái như một lời chúc bình an cho những người bạn gặp gỡ hôm nay.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ở lại với con và ban cho con bình an của Chúa. Amen.

Thứ Tư Tuần Bát Nhật PS

LỬA BÙNG CHÁY LÊN
“Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” (Lc 24,32)
Suy niệm: Có lần truyền hình chiếu cảnh một nhóm khán giả đem theo túi ngủ, mền và áo mưa, nằm ngủ dưới trời mưa mùa đông để có thể mua được vé trận bóng đá chung kết của nước Úc (AFC). Ngọn lửa yêu mến đội bóng đã giúp họ rời bỏ chiếc giường ấm êm, chịu cảnh màn trời chiếu đất. Ngọn lửa nóng trong tim ấy đã giúp họ chiến thắng cái lạnh cắt da của mùa đông lạnh giá bên ngoài. Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy một tình cảnh trái ngược: ngọn lửa đã lụi tắt trong lòng hai môn đệ trên đường về Emmau. Mãi đến khi được người bộ hành tình cờ chung đường nói và giải thích Kinh Thánh cho họ, lòng họ mới bừng cháy lên (c. 32). Ngọn lửa ấy càng bừng cháy khi họ nhận ra Đức Giêsu bẻ bánh trao cho họ. Ngọn lửa bừng cháy trong tim ấy thúc đẩy họ lập tức trở lại Giêrusalem để chia sẻ cho các môn đệ kinh nghiệm gặp Chúa của mình.
Mời Bạn: Bạn không còn mặn mà với sứ mạng tông đồ trong giáo xứ hay đoàn thể của bạn? Bạn lơ là bổn phận của người sống đời tận hiến hay người chồng người vợ, hoặc làm cha mẹ trong gia đình? Đây là dấu hiệu cho thấy ngọn lửa mến trong lòng bạn đang nguội dần và có thể lụi tàn. Mời bạn sưởi nóng và làm bừng cháy bằng Lời Chúa và tình yêu mến Ngài.
Sống Lời Chúa: Nuôi dưỡng ngọn lửa yêu mến Chúa mỗi ngày bằng những giây phút gặp gỡ cầu nguyện với Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, ước mơ nóng bỏng của Chúa là ngọn lửa Chúa đã ném trên mặt đất được bùng cháy lên. Xin cho ngọn lửa tình yêu ấy bùng cháy lên trong tâm hồn, gia đình, đoàn thể, hội dòng của chúng con. Amen.

Thứ Ba Tuần Bát Nhật PS

GẶP GỠ ĐỨC KITÔ VŨ TRỤ
“Thôi đừng giữ Thầy lại.” (Ga 20,17)
Suy niệm: Một điều đáng chú ý sau sự kiện Phục Sinh là ngay cả người thân của Đức Giêsu cũng không nhận ra khi mới tiếp xúc với Ngài. Maria Mácđala trong bài Tin Mừng hôm nay tưởng Ngài là người làm vườn. Hai môn đệ trên đường Emmau nghĩ Ngài là người bộ hành qua đường. Các môn đệ trên bờ Biển Hồ cho rằng Ngài là ai đó dạo chơi trên bờ hồ. Tình trạng mới của Đức Giêsu phục sinh mang tầm vóc vũ trụ, đòi buộc các môn đệ phải có một cái nhìn mới trong mối hiệp thông với Ngài. Chị Maria chỉ muốn giữ Ngài lại trong cung cách gắn bó, tôn kính và quý mến như ngày xưa. Đức Giêsu nhắc chị từ nay chị còn phải gặp Ngài nơi mọi người, nhận ra và phục vụ Ngài nơi mọi khuôn mặt con người, đặc biệt người nghèo hoặc bị loại trừ bên lề xã hội.
Mời Bạn: Là người Công Giáo Việt Nam, có thể bạn quen gặp gỡ và thờ phượng Chúa trong thánh lễ, các nghi thức phụng vụ, hay các hình thức đạo đức khác (chuỗi Mân Côi, Lòng Thương Xót Chúa…). Mời bạn đổi mới mối hiệp thông với Chúa khi cũng chú tâm gặp gỡ, phục vụ Chúa qua những người thân quen, hay nơi những người lân cận.
Chia sẻ: Cần phải làm gì để đổi mới cung cách hiệp thông với Chúa?
Sống Lời Chúa: Tập nhận ra khuôn mặt Đức Kitô phục sinh nơi khuôn mặt của những người chung quanh mình, và có cách ứng xử tôn trọng xứng hợp.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, sau khi sống lại, Chúa không còn bị hạn chế vào một thời đại hay không gian nào. Xin cho đôi mắt đức tin của chúng con biết nhận dạng ra Chúa nơi mọi khuôn mặt con người, nhất là nơi người nghèo khổ hay ngay cả nơi những người chúng con tự nhiên không ưa thích. Amen.

Thứ Hai Tuần Bát nhật PS

NỖI SỢ TRỞ THÀNH NIỀM VUI
“Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilêa. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.” (Mt 28,10)
Suy niệm: Các bà sợ là phải, vì đang đối diện với một điều quá sức tưởng tượng của con người: xác Thầy Giêsu biến mất, đất đai thì rung chuyển, rồi thiên thần xuất hiện với diện mạo, y phục siêu phàm. Nhưng nỗi sợ chuyển thành niềm vui khi họ nghe lời thiên thần báo tin: Chúa đã sống lại. Sợ nhưng mừng, vì lòng kính sợ đi đôi với lòng yêu mến. Cái sợ sẽ hoàn toàn nhường chỗ cho nỗi vui mừng khi Chúa Giê-su phục sinh đón gặp các bà để bĐậman bình an, và giao cho các bà sứ mạng làm nhân chứng. Cũng vào lúc đó, lính canh và các thượng tế có thái độ hoàn toàn ngược lại. Lính canh khiếp sợ vì điều họ đã chứng kiến, họ sợ vì không hoàn thànThêm Ảnhh nhiệm vụ. Các thượng tế lo sợ vì âm mưu của họ đã thất bại, mọi sự không xảy ra như họ đã toan tính. Từ đó, họ bóp méo và xuyên tạc. Nơi họ, sự sợ hãi đang ngự trị. Họ không còn đủ khả năng để hiểu những gì đang xảy ra.
Mời Bạn: Tương quan của chúng ta với Thiên Chúa là tương quan nào? Kính sợ hay sợ hãi? Và nhất là chúng ta đã sống thế nào để làm cho người khác kính sợ và yêu mến Chúa, thay vì xa lánh Tin Mừng và Giáo Hội?
Chia sẻ: Đạo Chúa từ ban đầu đến nay vẫn bị người đời xuyên tạc. Nhưng bạn có nghĩ rằng ít nhiều cũng do cách sống của chúng ta nữa không?
Sống Lời Chúa: Nhắc nhở mình: “Tôi được mời gọi làm chứng nhân cho Đức Kitô phục sinh cho những người tôi gặp gỡ hằng ngày.”
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết cảm nghiệm niềm vui được làm Ki-tô hữu và biết đem đến cho người khác niềm vui và bình an.

vendredi 2 avril 2010

Thứ Bảy Tuần Thánh

Canh Thức Vượt Qua
TỪ NGẠC NHIÊN NÀY ĐẾN NGẠC NHIÊN KHÁC
Ông Phêrô cũng đứng lên chạy ra mộ. Nhưng khi cúi nhìn, ông thấy chỉ còn có những khăn liệm thôi! (Lc 24,12)
Suy niệm: Việc các bà đi ra mộ để xức thuốc thơm cho xác Chúa Giêsu là việc bình thường. Thế nhưng trong chuyến đi này, các bà, rồi đến các môn đệ, trải qua từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Những dấu hiệu của sự chết biến mất: phiến đá lấp cửa mộ đã được lăn ra một bên; xác Thầy Giêsu không còn nữa, trong mộ chỉ còn có khăn liệm; thay vào đó, có hai người y phục trắng tinh báo tin Chúa đã sống lại. Trước những sự việc này, các môn đệ ban đầu cho là vớ vẩn, thế rồi cũng lo lắng chạy đến xem và cuối cùng tin nhận Chúa đã sống lại. Mầu nhiệm phục sinh chính là mầu nhiệm “thấy Người Sống ở giữa kẻ chết.”
Mời Bạn: Có những sự việc xảy ra trong đời khiến bạn thất vọng, không thể nào tìm thấy một chút ánh sáng cuối đường hầm, nhưng không phải là tuyệt vọng đối với ai biết suy gẫm bài Tin Mừng hôm nay. Đức tin và những trải nghiệm của các môn đệ trong biến cố phục sinh củng cố cho những gì đang diễn ra quanh ta, dù khi phải đối diện với những việc mà ta cho là phi lý.
Chia sẻ: Trong đời bạn, có biến cố nào xảy ra khiến bạn ngỡ ngàng và hầu như thất vọng không? Bạn nhận ra sự hiện diện của Chúa Kitô phục sinh và đức tin của bạn được Ngài củng cố như thế nào?
Sống Lời Chúa: Dành ít phút để suy niệm lại bài Tin Mừng hôm nay và xin ơn nhận ra Chúa phục sinh vẫn đang hiện diện trong đời bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin dẫn con đi theo con đường mà Chúa đã dẫn dắt các môn đệ xưa kia, cho dù cuộc đời có nhiều khúc quanh khiến con ngỡ ngàng và không hiểu nổi!

jeudi 1 avril 2010

Thứ Sáu Tuần Thánh

YÊU ĐẾN CÙNG
Chúa nói: “Thế là đã hoàn tất!” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí. (Ga 19,30)
Suy niệm: Đây là giờ Chúa phải nói lời từ biệt với những người thân thương nhất của Chúa – Mẹ Maria và Gioan – Chúa đã ban tặng hai người cho nhau. Còn Chúa, Chúa ở đây một mình để hiến thân làm của lễ dâng Cha và để cho lửa của Thần Khí thiêu đốt. Từ nay, trời và đất đã giao hòa; giao ước mới đã ký kết, được niêm ấn bằng máu của Đấng chịu đóng đinh. Chúa kêu lên một tiếng cuối cùng: Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa, sao người bỏ con? Nhưng ngay giây phút tuyệt đỉnh này, Chúa Cha vẫn ở đấy, Người hiện diện. Chúa gục đầu xuống và thiếp đi trong tay Người. Lúc Chúa đi vào cõi chết, thì đấy cũng là lúc, đấy cũng là giờ mà Chúa thức dậy cạnh Cha. (Đức Hồng Y Godfried).
Mời Bạn: Cái chết của Chúa Giêsu không phải chỉ liên quan đến một người, hay một dân tộc nhưng mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm trước cái chết của Chúa. Thật vậy, chúng ta đừng ngồi đó nguyền rủa xã hội sa đọa, thế giới hỗn loạn, mà phải đấm ngực chính tội lỗi chúng ta đã đóng đinh Chúa hằng ngày.
Sống Lời Chúa: Bạn hãy kín múc dòng ân sủng MÁU và NƯỚC chảy ra từ cạnh sườn Chúa. Đó là các bí tích Hòa Giải, Thánh Thể,... cách xứng đáng và sốt sắng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, cái chết của Chúa không phải là “một kết liễu” nhưng là “một hoàn tất”. Chúa đã chu toàn sứ mệnh Chúa Cha trao phó cách tuyệt hảo. Xin cho chúng con cũng biết chu toàn bổn phận của người Kitô hữu, dám hy sinh và hành động theo những đòi hỏi của Chúa cho dù phải đi vào con đường Thập Giá. Amen.