vendredi 23 avril 2010

Thứ Bảy Tuần 3 PS

Th. Phiđêlê Sigmaringen, linh mục, tử đạo
KHỦNG HOẢNG
“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” Nghe rồi, nhiều môn đệ của Người liền nói: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” (Ga 6,51.60)
Suy niệm: “Vừa vừa thôi chứ!” đó là tiếng kêu người ta thốt ra khi không còn kiên nhẫn nữa. Đây là dấu hiệu cho hay đã tới cùng tận mức chịu đựng rồi. Tin Mừng hôm nay các môn đệ nói một câu tương tự: “Lời này chướng tai quá!” Các ông bực bội, bị tấn công bởi điều các ông xem như là thái quá trong lời lẽ của Chúa Giêsu khi Ngài tuyên bố Ngài từ trời mà đến và Ngài sẽ ban thịt mình làm của ăn. Đã có nhiều môn đệ không tin và bỏ đi, chỉ còn lại nhóm Mười Hai. “Anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?” Chúa Giêsu không muốn gây áp lực trên nhóm Mười Hai hoặc thu hút lòng thương hại của các ông. Chúa đòi hỏi nơi các ông một quyết định của ý chí, một lời tuyên xưng ý định của các ông. Phêrô nhân danh những anh em khác trả lời một cách vô điều kiện, không đặt một giới hạn nào cho sự gắn bó của mình: “Bỏ Thầy chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.”
Mời Bạn: Phải chăng Lời Chúa vẫn tiếp tục đưa ra cho ta những đòi hỏi bất ngờ làm ta choáng váng, vẫn đặt ta trước những ngã ba đường phải quyết định chọn lựa một cách nghiêm túc?
Sống Lời Chúa: Dù bạn đang sống trong ơn gọi nào, ơn gọi kitô hữu, ơn gọi hôn nhân hay ơn gọi đời sống thánh hiến, bạn hãy mạnh mẽ và đích thân nói lên hoặc lặp lại lời cam kết của mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con dám đáp lại những đòi hỏi bất ngờ của Chúa dù có phải ra khỏi chính mình, dù có phải thiệt thòi thua lỗ.
Hoặc hát : “Bỏ Ngài con biết theo ai”.

jeudi 22 avril 2010

Thứ Sáu Tuần 3 PS

Th. Giócgiô, tử đạo
ĂN UỐNG CHÍNH CHÚA GIÊSU
“Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời... Vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.” (Ga 6,54-55)
Suy niệm: Ăn bánh là chuyện dễ hiểu. Ăn thịt bò, thịt heo… cũng là chuyện bình thường. Nhưng ăn thịt người thì quả thật lạ lùng, nếu không nói là quái gở. Đức Giêsu không ngại dùng kiểu nói kỳ lạ này để cho thấy ý nghĩa thâm sâu của Bí Tích Thánh Thể, Người muốn xác nhận: 1/ điều mà Người trao ban ở đây là chính Người, chứ không phải một phần nào đó của Người, càng không phải một cái gì đó ở bên ngoài Người (như kiểu quà tặng diễn tả tấm lòng!). 2/ Khi chấp nhận trao ban chính Người như vậy (= hiến thân), Người phải hy sinh, tự hủy. Thực tế là Đức Giêsu đã chết trên thập giá, đã bị đâm thâu cạnh sườn từ phía duới để trút cạn giọt máu cuối cùng trong trái tim Người. Và trong Thánh Lễ, cái chết hiến thân này được biểu tượng qua việc linh mục truyền phép bánh và rượu cách riêng rẽ nhau.
Mời Bạn: Bánh, rượu được hoá thành Thịt Máu Chúa để nói lên thực tại này: chính Đức Kitô hiến thân cho bạn vì yêu bạn. Rước lễ chính là bạn đón nhận tình yêu hiến thân của Đức Kitô, Đấng là nguồn sự sống cho bạn. Vì thế, lãnh nhận Thánh Thể Chúa một cách xứng hợp thì bạn phải nói được như Tông đồ Phaolô: “Bây giờ không còn là tôi sống, nhưng chính là Đức Kitô sống trong tôi!” (Gl 2,20).
Chia sẻ: Bí tích Thánh Thể đã thay đổi chất lượng sống của bạn chưa? Tại sao?
Sống Lời Chúa: Mỗi khi tham dự thánh lễ và rước lễ, bạn chuẩn bị tâm hồn chu đáo và dành ít phút để cám tâm sự với Chúa cách sốt sắng.
Cầu nguyện: Hát “Ta là Bánh Hằng Sống”.

mercredi 21 avril 2010

Thứ Năm Tuần 3 PS

SÁNG KIẾN CỦA TÌNH YÊU
“Ta là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời và bánh Ta sẽ ban chính là Thịt Ta để cho thế gian được sống.” (Ga 6,51)
Suy niệm: Xưa dân Do-thái đi trong hoang địa được Chúa ban Manna để nuôi sống từng ngày. Mỗi sáng họ phải đi nhặt Manna và chỉ dùng trong ngày, không thể để đến hôm sau. Chỉ như thế họ đã ca ngợi “Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.” Nhưng Manna sánh ví sao được với Bánh Hằng Sống mà Chúa Giêsu hứa ban. Điều mà không ai dám làm và cũng không ai có thể làm, thậm chí không hề nghĩ tới thì Chúa đã làm, đó là lấy chính thân mình làm nên tấm bánh trao ban cho nhân loại để “ai ăn sẽ được sống muôn đời.” Dẫu cho Thiên Chúa có quyền năng vô biên cũng không nghĩ ra phương thế nào huyền diệu hơn để ở lại với chúng ta và ban sự sống đời đời cho chúng ta. Bí Tích Thánh Thể quả là sáng kiến tình yêu của Thiên Chúa Tình Yêu.
Mời Bạn: Mỗi lần chúng ta ăn bánh và uống chén này là chúng ta thông phần vào mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Chúa. Chúng ta được mời gọi cũng bẻ tấm bánh đời mình để chia sẻ cho người khác như Chúa Giêsu đã làm và nêu gương cho chúng ta. Để làm được việc này đòi hỏi nơi chúng ta một lòng tin kiên vững và lòng mến yêu tha thiết.
Sống Lời Chúa: Quý trọng những giây phút được kết hiệp với Chúa Giêsu Thánh Thể, bạn hãy siêng năng rước Chúa và sốt sắng cám ơn sau rước lễ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã trao ban chính Thịt Máu Chúa làm thần lương nuôi dưỡng con. Xin cho con can đảm bẻ tấm bánh đời mình là thời gian, khả năng, sức lực và cả mạng sống con để người khác được thăng tiến trong tình yêu của Chúa.

mardi 20 avril 2010

Thứ Tư tuần 3 PS

Th. Ansenmô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh
THEO Ý CHA
Đức Giê-su nói với người Do-thái: “Tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi.” (Ga 6,38)
Suy niệm: Người Do Thái vừa được Chúa cho ăn bánh no nê lại “được voi đòi tiên”: họ muốn “ăn mãi thứ bánh ấy”; nhưng thế vẫn chưa thoả mãn, họ còn đòi Chúa làm dấu lạ nữa. Chúa Giê-su đã từ chối vì Ngài đến để làm theo ý định cứu độ của Chúa Cha chứ không phải để chiều theo ý thích, thỏa mãn lòng tham hay tính hiếu kỳ của người đời. Ngài không muốn con người vì những lợi lộc vật chất mà tin vào Ngài. Lòng tin đó thật chẳng đáng tin, mỏng manh và hay thay đổi vì nó giống như nhận xét của thánh Phao-lô: “Chúa họ thờ là cái bụng” (Pl 3,19). Chúa muốn con người tin vào Ngài với một niềm xác tín vào chính Lời Ngài dạy, việc Ngài làm và vào chính con người của Ngài, chứ không phải bởi được ăn no và được thỏa mãn nhu cầu vật chất.
Mời Bạn: Nhiều lần trong cuộc sống, chúng mình cũng đã đòi hỏi Chúa cách sai lầm giống người Do-thái trong đoạn Tin Mừng hôm nay, đặt lợi ích vật chất làm tiêu chuẩn cho việc tin vào Chúa. Nếu Ngài ban cho điều tôi cầu xin thì tôi sẽ siêng năng đọc kinh cầu nguyện, sẽ đi lễ nhà thờ đều đặn hơn, v.v... Nếu Ngài không ban thì tôi sẽ thôi không đến với Ngài nữa. Nếu thế thì thật đáng tiếc!
Chia sẻ: Khi cầu xin Chúa một điều gì, bạn cầu xin vì lợi vật chất trước mắt hay để cho ý Chúa được thể hiện qua việc đó? Hoặc khi cầu nguyện, bạn cầu nguyện thế nào?
Sống Lời Chúa: Ghi nhớ lời kinh Chúa Giê-su dạy: “Xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”, để biết cầu nguyện thích hợp hơn.
Cầu nguyện: Đọc kinh Lạy Cha.

lundi 19 avril 2010

Thứ Ba tuần 3 PS

DẤU LẠ CHÍNH LÀ CHÚA GIÊSU
“Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông?” (Ga 6,30)
Suy niệm: Trong truyện một vị thánh có kể lại rằng một ngày kia ngài đang chầu Thánh Thể thì có người vào báo tin ở ngoài đang xảy ra một phép lạ và người ta kéo tới xem đông lắm. Vị thánh đó trả lời ở đây cũng đang diễn ra một phép lạ trong nhà chầu, nơi bí tích Thánh Thể và ngài đang chiêm ngắm phép lạ đó. Cứ tự nhiên mà nói, người ta có tính hiếu kỳ. Nghe đồn thổi ở đâu có hiện tượng lạ thì lập tức bỏ công ăn việc làm, đổ xô tìm đến. Trong khi đó, Chúa Giêsu lại có vẻ không thích “chứng tỏ mình” qua những phép lạ huy hoàng, hoành tráng. Khiến nước thành rượu, hoá bánh ra nhiều, dẹp yên bão tố, v.v… những việc lạ lùng như thế mà Chúa làm như một việc bình thường và tự nhiên đến mức không ngờ! Thậm chí dấu lạ lớn nhất là ban ơn cứu chuộc cho nhân loại mà Chúa cũng khởi đầu bằng cách sinh ra như một bé thơ nghèo hèn và chịu chết như một tên tội phạm. Dấu lạ đích thực chính là Chúa Giêsu, Đấng đã sinh ra làm người, và đã chết và sống lại vì yêu thương ta.
Mời Bạn: Chúa đang hiện diện trong Lời Người, trong tấm bánh được bẻ ra trong Thánh Thể, và trong Giáo Hội thân thể mầu nhiệm của Người, và trong mọi hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống chúng ta. Bạn có tin và nhận ra dấu lạ qua sự hiện diện đó không?
Sống Lời Chúa: Viếng Thánh Thể để chiêm ngắm dấu lạ của tình yêu.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Ngài chính là dấu chỉ lớn nhất của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng con. Xin giúp chúng con đừng chạy theo những dấu lạ hão huyền nhưng luôn vững tin vào chính Chúa. Amen.

dimanche 18 avril 2010

Thứ Hai tuần 3 PS

LÀM VIỆC THIÊN CHÚA MUỐN
“Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.” (Ga 6,29)
Suy niệm: Dân gian ta có câu: “Theo đạo có gạo ăn.” Câu nói có phần mỉa mai này không khỏi làm phiền lòng những tín hữu sống niềm tin cách chân chính. Tuy nhiên nó cũng nói lên một thực tại đáng buồn không chỉ nơi một số người trong thời đại chúng ta mà ngay cả nơi những người Do Thái đồng thời với Chúa Giêsu. Sau khi được Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho họ ăn no nê, dân chúng lũ lượt kéo nhau đi tìm Ngài… Chúa cảnh báo, họ tìm Ngài không phải vì Ngài “có những lời ban sự sống đời đời” mà chỉ vì họ “đã được ăn bánh no nê.” Những tấm bánh mà Ngài nhân bội lên cho họ được ăn no nê về phần thể lý chỉ là hình ảnh minh hoạ Bánh Hằng Sống mà Ngài sẽ ban và là chính Thân Mình của Ngài. Để có cơm bánh ăn, chúng ta phải làm việc. Cũng vậy, để có được Bánh Hằng Sống, Chúa Giêsu bảo ta phải làm việc mà là việc của Thiên Chúa, đó là đặt tất cả niềm tin của mình vào chính Ngài, là Đức Giêsu Kitô, Đấng Thiên Chúa sai đến.
Mời Bạn: Nếu không cảnh giác và tỉnh táo nhận định, chúng ta cũng dễ lâm vào tình trạng như đám đông người Do Thái đó, hăm hở làm những việc xem ra rất cao quý nhưng lại bị thúc đẩy bởi những động cơ trần tục tầm thường. Để biết mình có thực sự làm việc của Thiên Chúa không, hãy xét xem mình đã tin yêu phó thác vào Ngài như thế nào.
Sống Lời Chúa: Khi kiểm điểm đời sống nhớ xét xem động cơ nào thúc đẩy tôi làm hoặc không làm việc này.
Cầu nguyện: Lạy Chúa xin dạy con làm việc của Chúa, đó là làm mọi việc chỉ vì lòng yêu mến Chúa mà thôi.

Chúa nhật III PS

CHÚA ĐÓ
Đức Giêsu nói: “Anh em đến mà ăn!” không một ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?” vì các ông biết rằng đó là Chúa.” (Ga 21,12)
Suy niệm: Chúa Giêsu dùng bữa ăn, trong đó Ngài cầm lấy bánh và trao cho các môn đệ, để chứng minh với họ rằng Ngài đã sống lại. Trong quá khứ, các môn đệ đã dự nhiều bữa ăn với Chúa Giêsu: bữa ăn bên sườn núi nơi diễn ra phép lạ hóa bánh ra nhiều, những bữa ăn tại nhà Matthêu, Simon, Ladarô, và bữa Tiệc Ly. Mỗi bữa ăn có một hoàn cảnh riêng, nhưng cử chỉ “cầm lấy bánh và trao cho các môn đệ” được thực hiện trong các bữa ăn là cử chỉ thường làm của Chúa Giêsu trở thành dấu chứng riêng của Ngài dành cho các môn đệ. Họ nhận ra Thầy mình, tình yêu và sứ mạng của Thầy dành cho khi chia sẻ bánh. Nay bữa ăn diễn ra và dấu chứng riêng ấy được các môn đệ nhận diện, họ tin Chúa đã sống lại, dù bữa ăn không diễn ra trên núi hay trong nhà, nhưng trên bãi biển, họ vẫn biết “Chúa đó”.
Mời Bạn: Chúng mình được tham dự nhiều bữa Tiệc Thánh Thể: trong ngày rước lễ lần đầu, ngày lãnh các bí tích Thêm Sức, Hôn Phối, trong Thánh Lễ hằng tuần, hằng ngày, và cả khi nằm trên giường bệnh. Cử chỉ “cầm lấy bánh bẻ ra và trao cho các môn đệ” được tái hiện trong mỗi Thánh Lễ. Bạn có nhận ra Chúa đã sống lại và đang nuôi dưỡng bạn bằng Thân Mình Ngài không?
Chia sẻ kinh nghiệm của bạn về ơn ích lãnh nhận từ Thánh Lễ.
Sống Lời Chúa: Luôn sắp xếp công việc để bạn có thể đến tham dự Thánh Lễ cách trọn vẹn, sốt sắng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con nhận ra Chúa mỗi khi linh mục đọc lời truyền phép và mỗi khi con rước Chúa vào lòng với một niềm vui vô bờ.