dimanche 2 mai 2010

Lễ Thánh Giuse Thợ

LAO ĐỘNG VÌ NƯỚC TRỜI
“Ông không phải là con bác thợ sao?” (Mt 13,55)
Suy niệm: Có lẽ bé Phi Phi, 8 tuổi (Trung Quốc) là người nhỏ tuổi nhất đi kiếm việc làm. Cha bị tàn tật, mẹ bị ung thư phổi, em đã đeo tấm bảng cần tìm việc làm ở nơi công cộng, mong ước làm một việc gì đó giúp đỡ cha mẹ. Có công ăn việc làm thích hợp luôn là ưu tư số một của con người. Người Kitô hữu không coi công ăn việc làm chỉ như một phương thế để kiếm tiền, nuôi sống bản thân và gia đình, hay thỏa mãn những nhu cầu vật chất, nhưng còn là phương cách để qua đó cộng tác với Đấng Tạo Hóa trong công cuộc tạo dựng vũ trụ và bày tỏ lòng phó thác vào Thiên Chúa quan phòng. Trong tâm tình này, người Kitô hữu có thể nhìn lên thánh Giuse Thợ như mẫu gương cho việc lao động. Những đường cưa, nhát đục cùng với những giọt mồ hôi không chỉ để đem lại những sản phẩm làm vui lòng khách hàng, nhưng cũng để bày tỏ lòng yêu mến quan tâm đến Đức Maria và trẻ Giêsu mà Thiên Chúa giao phó, như một cách tích cực góp phần vào công cuộc cứu độ của Thiên Chúa.
Mời Bạn: Đức tin có ảnh hưởng và tác động thế nào công ăn việc làm của bạn hiện nay? Công ăn việc làm có giúp bạn bày tỏ lòng yêu mến và chăm sóc những người thân của bạn không? Có giúp bạn gìn giữ và bảo vệ môi trường vũ trụ được tốt đẹp hơn không?
Sống Lời Chúa: Xét lại ý hướng khi lao động và điều chỉnh lại theo như mẫu gương của thánh Giuse Thợ.
Cầu nguyện: Lạy Thánh Cả Giuse, xin cho chúng con biết lao động miệt mài để đem lại hạnh phúc cho gia đình, an vui cho tha nhân, và làm cho những giá trị của Nước Trời hiện diện trong môi trường chúng con sống. Amen.

vendredi 30 avril 2010

Thứ Sáu Tuần 4 PS

LỜI KÊU MỜI PHÓ THÁC
“Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.” (Ga 14,1)
Suy niệm: Có rất nhiều điều trong cuộc sống làm cho người ta bất an, băn khoăn, xao xuyến: chiến tranh, nghèo đói, đau khổ, bệnh tật, chia cách người thân… Đó là tâm trạng chung của kiếp người chúng ta khi phải đối diện với những thực tế mang tính tiêu cực. Là con người như bao nhiêu người khác, chính bản thân Chúa Giêsu cũng bị xao xuyến tột cùng khi đứng trước chén đắng trong vườn Cây Dầu – viễn tượng của đau khổ và cái chết ô nhục mà Chúa sẽ phải trải qua. Nhưng sao hôm nay Chúa lại khuyên bảo, khích lệ các môn đệ “đừng xao xuyến”? Phải chăng vì Chúa quá lo lắng, không tự tin vào bản thân nên đã dùng chiêu “tự kỷ ám thị” để bớt sợ? Sợ đau khổ là tâm trạng của bản tính con người, tuy nhiên, Chúa vượt lên trên nỗi lo sợ đó và đón nhận chén đắng vì Chúa hoàn toàn tín thác vào tình yêu của Chúa Cha. “Hãy tin…” là điều mà Chúa muốn người môn đệ cần phải có dù trong những lúc khó khăn nhất. Chúa không hứa hẹn mọi sự “thuận buồm xuôi gió” cho ai cả, Chúa chỉ muốn giúp người môn đệ sống vượt lên giới hạn của con người bằng tinh thần phó thác tin tưởng vào Chúa trong khi chờ đợi Chúa đến.
Mời Bạn: Bất cứ điều gì cũng có thể làm chúng ta băn khoăn lo lắng, bất an cho tâm hồn. “Đừng xao xuyến…” Nói thì dễ nhưng không phải là dễ làm. Mỗi ngày hãy trao phó cho Chúa công việc của mình, bạn sẽ thấy an tâm hơn.
Sống Lời Chúa: Siêng năng đến với Chúa trong Bí Tích Thánh Thể.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn biết nương tựa vào Chúa, tìm đến Chúa trong những lúc khó khăn, vì có Chúa con sẽ không còn cô đơn, sợ hãi.

mercredi 28 avril 2010

Thứ Năm Tuần 4 PS

Th.Catarina Siêna, trinh nữ,tiến sĩ Hội Thánh
MỐI QUAN HỆ DÂY CHUYỀN

“Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” (Ga 13,20)
Suy niệm: Muốn gặp được Thiên Chúa, thì hãy tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô, Đấng mà Chúa Cha sai đến. Cũng thế, muốn gặp được Đức Ki-tô, phải tìm gặp Người nơi những người Đức Ki-tô sai đến, đó là các tông đồ, các môn đệ, những người tin vào Đức Giê-su Ki-tô. Có một mối hiệp thông duy nhất giữa Chúa với những người tin Chúa, nhờ cùng chung một sức sống thần linh chuyển thông qua các Bí tích. Hệ quả là các tín hữu kết hiệp với Chúa và với nhau trở nên một thân thể mầu nhiệm là Hội Thánh. Vì thế, đón tiếp người môn đệ Chúa chính là đón tiếp Chúa. Bằng mối liên hệ dây chuyền này, Chúa Giê-su đã chứng minh cho thánh Phao-lô hiểu rằng “bắt bớ” các tín hữu cũng là “bắt bớ” chính Đức Kitô. Và cũng nhờ đó thánh nhân cảm nghiệm được Hội Thánh chính là Thân thể mầu nhiệm của Chúa Kitô.
Mời Bạn: Tiếp nối mối quan hệ giây chuyền ấy, người kitô hữu phải tiếp tục làm chứng cho Chúa bằng chính sự hiện diện qua cuộc sống đời thường của mình. Từ đó phát sinh một vấn nạn luôn luôn chất vấn chúng ta: Cuộc sống của tôi đã thực sự trở thành một lời chứng cho Đức Ki-tô hay chưa?
Sống Lời Chúa: Bạn hãy biến “công thức” sau đây thành cụ thể : đời sống kitô hữu = kết nối với Đức Ki-tô trong cầu nguyện và Bí tích + kết nối với tha nhân bằng phục vụ và chia sẻ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Ki-tô phục sinh, Chúa đã sống lại để ban cho chúng con sự sống mới. Xin cho chúng con biết nhận ra Chúa đang sống và đồng hành. Và xin cho chúng con biết đón tiếp Chúa khi chúng con yêu thương phục vụ người anh em bên cạnh chúng con.

mardi 27 avril 2010

Thứ Tư tuần 4 PS

Th. Phêrô Chanel, linh mục, tử đạo
TIN VÀO ĐẤNG ĐƯỢC SAI ĐẾN
“Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi.” (Ga 12,44)
Suy niệm: Tục ngữ có câu: “Vì thần mà nể cây đa”. Cây đa, một vật vốn dĩ tầm thường lại được kính trọng, không phải vì nó bỗng nhiên có giá trị hay quyền lực tự chính nó nhưng chính vì “nể mặt” “ông thần” mà người ta nghĩ là đang nương náu nơi nó. Sự thật đó còn hùng hồn biết mấy nơi sứ mạng của Đức Giê-su Ki-tô. Người không những là “sứ giả” của Thiên Chúa, là người “nói lời của Thiên Chúa”, mà hơn nữa, Người còn là Lời của Thiên Chúa, là chính Thiên Chúa: Thiên Chúa hiện thân nơi con người Giê-su. Giữa “Đấng đã sai tôi” và “Đấng được Chúa Cha sai đến” không có một khoảng cách nào. Vì thế “sự sống đời đời là nhận biết Thiên Chúa” và điều đó cũng đồng nghĩa với “tin vào Đấng mà Cha đã sai.”
Mời Bạn: Giống như tông đồ Philípphê, bạn được mời gọi nhìn thấy và tin vào Thiên Chúa nơi Đức Giê-su Ki-tô: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.” Mà Chúa Giê-su Ki-tô thì vẫn hiện diện đó, nơi Bí tích Thánh Thể. Vậy mời bạn hãy đến gặp chính Thiên Chúa qua việc kết hiệp với Chúa Giê-su Thánh Thể.
Chia sẻ: Muốn biết Chúa Cha thì đến với Chúa Kitô. Muốn biết Chúa Kitô thì hãy đọc Thánh Kinh. Bạn đã say mê đọc Lời Chúa để gặp gỡ Ngài chưa?
Sống Lời Chúa: Bạn hãy coi việc rước lễ như việc trọng tâm, không thể thiếu cho cuộc sống tâm linh của bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là đủ cho chúng con rồi. Xin cho chúng con biết đến với Chúa trong Bí tích Thánh Thể, để ngay ở trần gian này chúng con đã được gặp gỡ và kết hiệp với Chúa, là Hạnh Phúc vĩnh cửu của chúng con.

lundi 26 avril 2010

Thứ Ba tuần 4 PS

ĐIỀU HIỂN NHIÊN KHÓ THẤY
“Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” (Ga 10,24)
Suy niệm: Xuyên suốt lịch sử Ít-ra-en (thời Cựu Ước) là một chuỗi những ngày mùa vọng kéo dài; họ khao khát, cầu xin, mong đợi Đấng Ki-tô mà Thiên Chúa hứa ban. Tiếc thay khi Ngài đến, họ lại không nhận ra mà còn xua đuổi, chối từ… vì Ngài không xuất hiện như lòng họ mong muốn. Họ mong muốn một vị vua bách thắng giải thoát họ khỏi gông cùm nô lệ, Ngài lại đến như một vị vua cưỡi lừa, tay không tấc sắt. Họ mong mỏi rằng Đấng Ki-tô sẽ là một Mô-sê mới làm những phép lạ cả thể hơn những gì Mô-sê đã làm, nhưng họ thất vọng với sự xuất hiện của Đấng mệnh danh là Ki-tô quá hiền lành, hiền đến độ “không bẻ gãy cây lau bị giập, không nỡ dập tắt tim đèn còn khói” (x. Mt 12,20). Nhưng họ đâu ngờ rằng, ẩn tàng trong sự hiền lành và khiêm nhượng ấy là một sức mạnh vô song- có thể đập tan xiềng xích sự dữ và tiêu diệt cả tử thần. Sức mạnh ấy giống như là yếu đuối, chân lý ấy giống như là ngu dại đối với những ai tự phụ, “thông thái”. Chỉ những ai quen lắng nghe tiếng Ngài trong tinh thần khiêm nhu, bé nhỏ mới có khả năng nhận ra: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27).
Mời Bạn: Qua Chúa Giê-su, Thiên Chúa đã ở cùng chúng ta. Đừng quá chú tâm tìm Ngài nơi những thực tại ‘ở trên trời’; Ngài đang sống và hoạt động cùng chúng ta nơi các sinh hoạt thường ngày.
Chia sẻ: Ngôi mộ trống của ngày hôm nay là gì? Nó có dẫn chúng ta đến niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh không?
Sống Lời Chúa: Dành mỗi ngày ít nhất 5 phút để suy niệm Lời Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin thánh hóa chúng con trong Lời Ngài. Amen.

dimanche 25 avril 2010

Thứ Hai tuần 4 PS

CÁNH CỬA GIÊSU
“Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ… Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.” (Ga 10 2-3)
Suy niệm: Một nhà nghiên cứu cho rằng nguyên nhân nạn bạo lực nơi học đường (hành hung thầy cô, đánh ‘hội đồng’ nữ sinh, …) là do “trước đây không có sẵn phương tiện, hay là con đường, cách thức để thực hiện hành vi, không có kịch bản. Nay phim ảnh, những vụ việc xảy ra được đưa lên truyền thông, internet đã đưa cho người ta “gợi ý”, rõ ràng có nhiều kịch bản để người ta lựa chọn.” (Tuổi Trẻ 16/3/2010, tr 7). Trong lúc giáo dục suy thoái, đạo đức xã hội xuống cấp, rất cần những ‘gợi ý’ đúng đắn, những ‘kịch bản’ tốt, hấp dẫn để làm cánh cửa dẫn người ta vào lối chân thiện mỹ. Chúa Cha ban cho nhân loại chính Con Một của Ngài là Đức Giêsu Kitô, làm mục tử qui tụ đàn chiên và làm cánh cửa ngăn ngừa trộm cướp, thú dữ đồng thời mở lối dẫn vào đồng cỏ xanh tươi. Chúa Giêsu đến cho đàn chiên đi theo Chúa “được sống và sống dồi dào” bằng sức sống thần linh.
Mời Bạn: Cánh cửa Giêsu đã mở ra, nhưng chúng ta có đi qua cánh cửa đó bằng cách chọn lấy lối sống và tinh thần của Ngài không?
Chia sẻ: Cộng đoàn tôi có những cung cách nào xa lạ với tinh thần của Chúa không (oán thù, tranh chấp, giữ đạo vụ hình thức, phô trương,...)?
Sống Lời Chúa: Chọn sống theo Chúa Giêsu chắc chắn không phải là lối sống ‘tùy hứng’ dễ dãi, ‘sao cũng được’, nhưng phải là một chọn lựa nghiêm túc, liên hệ tới phần rỗi đời tôi. Vì thế tôi cần có những kỷ luật tối thiểu trong việc cầu nguyện, học hỏi và ứng xử.
Cầu nguyện: Hát “Chúa là Mục tử”.

samedi 24 avril 2010

Chúa nhật IV PS

Ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu
TÂM TÌNH MỤC TỬ
“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi.” (Ga 10,27)
Suy niệm: Những khi xuất hiện gặp gỡ dân chúng, một số chính khách thường có những cử chỉ ân cần hỏi han các cụ già, xoa đầu thân thiện với các em bé, v.v… Thật ra đó chỉ là những “chiêu” để “tranh thủ” lá phiếu của cử tri dành cho mình. Chúa Giêsu giới thiệu cho chúng ta một hình ảnh khác về Ngài, hình ảnh thật đơn sơ, giản dị, nhưng rất thân thương: “Ta là Đấng chăn chiên lành.” Vị mục tử này biết rõ từng con chiên, có thể gọi tên từng con một; con chiên nào cũng được Ngài chăm sóc ân cần như thể cả đàn chiên chỉ có một mình nó: “Con nào mập béo, Ta chăm sóc, con nào đau yếu, Ta chữa lành, con nào đi lạc Ta tìm về…” (Ed 34,16); Ngài dám bỏ cả đàn chiên để đi tìm có mỗi một con chiên lạc, và khi tìm được rồi thì khoác nó lên vai đem về nhà và mở tiệc ăn mừng. Thảo nào qua bao thời đại biết bao người nghe tiếng gọi, và sẵn sàng đáp lại tiếng gọi ấy và bước theo Chúa chiên lành, bởi sức cuốn hút của vị Mục tử này.
Mời Bạn nhìn ngắm Thầy Giêsu, Chúa Chiên Lành, và học nơi Ngài tâm tình mục tử để biết yêu thương, quan tâm chăm sóc “đàn chiên” mà Chúa giao cho bạn; đó là những người thân trong gia đình, cộng đoàn của bạn, là đồng nghiệp, là bạn bè và cả những anh em lương dân là những “con chiên chưa thuộc về ràn này” nữa (x. Ga 10,16).
Sống Lời Chúa: Kiểm điểm xem cách sống của tôi có đối lập với hình ảnh Chúa Chiên lành không? Cầu nguyện cho ơn gọi Linh mục, Tu sĩ, cho Cha xứ của bạn và cho những ai mà bạn có trách nhiệm với họ.
Cầu nguyện: Đọc Tv 23 hoặc hát một bài tương tự (Chúa chăn nuôi tôi…).