mercredi 20 octobre 2010

Thứ Bảy Tuần 29 TN


hoa trái bốn mùa
“Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh và bón phân cho nó. May ra sang năm nó có trái.” (Lc 13,8-9)
Suy niệm: Ai trồng cây cũng trông mong ăn trái, nhưng chẳng phải cây nào cũng cho trái, nhất là trái ngon. Cây trái lại có mùa vụ. Ít có giống nào ra trái quanh năm. Thế mà Chúa trồng chúng ta trong cuộc đời để chúng ta cho hoa trái và phải đâm hoa kết trái bốn mùa và trong mọi thời tiết dù có khắc nghiệt mấy đi nữa! Mặt khác, dù chúng ta chưa sinh hoa kết trái như lòng Chúa mong muốn, Chúa giống như ông chủ vườn vẫn sẵn sàng chờ đợi “may ra sang năm nó có trái.” Đời sống thiêng liêng chẳng có mùa vụ. Những mùa phụng vụ trải rộng quanh năm, Giáo Hội dùng để “bón phân tưới tắm” cho cây tín hữu có thể bốn mùa sinh trái.
Bạn ơi, có bao giờ bạn nghe người ta diễu cợt: “Anh ấy, chị ấy giữ đạo hồi hồi” – nghĩa là hồi giữ hồi không? Tưởng là chuyện đùa nhưng lại có thật đấy! Nhiều khi đó chính là chuyện của bạn hay người thân của bạn. Những lúc chúng ta không đâm hoa kết trái thiêng liêng là lúc chúng ta không sống trọn vẹn niềm Tin, Cậy, Mến. Hãy để Giáo Hội chăm bón cho bạn bằng các bí tích, nhất là bí tích Giao Hoà và Thánh Thể.
Chia sẻ: Những hoa trái thiêng liêng mà bạn có thể “sản sinh” đã được Thánh Phanxicô kể tên trong Kinh Hoà Bình. Bạn thử liệt kê những loại trái ngon ngọt đó và thảo luận với nhau về cách làm thế nào để cho những loại trái cây đó được trổ sinh phong phú trong đời sống Ki-tô hữu của mình.
Sống Lời Chúa: Bạn hãy chọn một loại “trái cây” trong vườn cây trái “Hoà Bình” đó để trao tặng cho nhau.
Cầu nguyện: Hát Kinh Hoà Bình.

Thứ Sáu Tuần 29 TN


sống có lập trường
“Sao các người không tự mình xét xem cái gì là phải?” (Lc 12,57)
Suy niệm: Phía tây Do Thái là Địa Trung Hải, vì thế gió tây từ biển thổi vào mang theo hơi nước và tạo thành mưa. Còn phía nam là sa mạc, do đó hễ gió nồm thổi thì nóng bức. Dân Do Thái biết như thế là vì dựa vào kinh nghiệm quan sát lâu đời. Chúa Giêsu nói với họ rằng cảnh sắc đất trời thì họ biết nhận xét, nhưng lại không biết nhận xét thời đại này để nhận ra ý nghĩa siêu nhiên của chúng. Đã có nhiều lần Ngài cho biết những dấu lạ Ngài làm chính là dấu hiệu “Nước Thiên Chúa đã đến gần” (x. Lc 7,22) và chính bản thân Ngài còn là một dấu lạ lớn hơn cả “dấu lạ Giona” nữa. Vậy thì “sao lại không biết nhận xét? Sao lại không tự mình xét xem cái gì là phải?”
Mời Bạn: Thời đại toàn cầu hoá hiện nay đã phát triển những phương tiện truyền thông nhanh và mạnh hơn bao giờ hết. Những thông tin tràn lan trên mạng internet làm nhiều người hoang mang, không biết đâu là sự thật. Chính vì không dựa trên những tiêu chuẩn phân định chắc chắn của Tin Mừng mà chúng ta dễ bị “trôi giạt theo mọi chiều gió đạo lý, giữa trò bịp bợm của những kẻ giảo quyệt khéo dùng mưu ma chước quỷ để làm cho kẻ khác lầm đường” (Ep 4,14). Ơn Thánh Thần ban cho chúng ta qua đời sống bí tích và việc học hỏi suy niệm Lời Chúa sẽ giúp chúng ta quen phân định để xác định vững lập trường sống theo đạo lý của Ngài.
Sống Lời Chúa: Học hỏi và suy niệm Lời Chúa và giáo lý để có thể phân định chính xác theo tinh thần của Chúa Kitô.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, nếu không có Chúa hướng dẫn, con dễ lầm đường lạc lối. Xin cho con ơn sáng suốt phân định, để sống theo sự thật, hầu trở nên con cái ánh sáng của Chúa.

Thứ Năm Tuần 29 TN

không khoan nhượng với tội
“Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao ? Thầy bảo cho anh em biết : không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.” (Lc 12,51)
Suy niệm: Người Rô-ma có câu: “Muốn có hoà bình, phải chuẩn bị chiến tranh” (Si vis pacem, para bellum). Cũng thế, theo Lời Chúa dạy hôm nay, đời sống thiêng liêng là một cuộc chiến không khoan nhượng với tội lỗi. Muốn kết hợp với Chúa thực sự thì con người phải dám đoạn tuyệt với tất cả những gì là tội lỗi, là cản trở cho dù đó là những sự, những người thân thiết nhất với mình. Có vượt qua phản đề này ta mới có thể tìm được tự do và an bình đích thực. Các vị thánh nêu gương cho chúng ta trong cuộc chiến này đặc biệt thánh Phanxicô khó khăn, thánh Têrêxa Avila…
Mời Bạn: Thiên niên kỷ mới đã qua một thập niên, biết bao nhiêu kỳ vọng cho một thế giới hoà bình, nhưng mơ ước vần còn là mơ ước. Thế giới vẫn sống trong bất ổn dù chiến tranh nguyên tử, chiến tranh lạnh được coi  là kết thúc. Tại sao vậy? Vì mầm mống chiến tranh vẫn còn đó khi mỗi người vẫn chưa dám khai chiến với cái xấu đang ẩn nấp trong mỗi cá nhân, cộng đồng, quốc gia.
Chia sẻ: Cộng đoàn bạn đang sống có đấu tranh với cái xấu để nên tốt không?
Sống Lời Chúa: Bạn hãy chiến thắng chính mình bằng cách khiêm tốn xin lỗi người anh chị em đang bất hoà với mình, đền bù những thiệt hại mà mình đã vô tình hay cố ý gây ra.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, chính những bất công và tội lỗi làm chúng con chia rẽ, đấu đá nhau. Xin giúp mỗi chúng con can đảm sửa mình theo Lời Ngài để biết cách xây dựng gia đình, xã hội và Giáo Hội. Amen.

mardi 19 octobre 2010

Thứ Tư Tuần 29 TN


lÀ quản lý trung thÀnh
“Ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi nhiều.” (Lc 12,48)
Suy niệm: Trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là những người quản lý: Thiên Chúa đã trao cho mỗi người một số khả năng, thì Ngài cũng trao cho sứ vụ. Tùy theo lượng ân sủng Chúa ban mà Ngài sẽ đòi ta sinh lợi: “Ai được cho nhiều, thì sẽ bị đòi nhiều.” Phần thưởng cho người quản lý trung thành không tùy theo số vốn liếng mình nhận lớn hay nhỏ, loại công việc sang hay hèn, cũng không tùy theo phần việc ta đã làm được nhiều hay ít. Chúa đâu có đòi người được hai nén phải sinh lời năm nén! Vì thế, không ai có quyền tự phụ mình hơn kẻ khác vì các ơn mình có được, hay tự phụ vì công việc mà Chúa giao phó cho mình. Trái lại, ai cũng cần ghi nhớ: Ân huệ càng cao, thì nhiệm vụ càng nặng.
Mời Bạn: Thánh Phaolô ý thức mình là “đầy tớ của Đức Ki-tô, quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa” (1Cr 4,1) kêu gọi chúng ta tránh xa thói “vênh vang” bởi vì “bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh? (1Cr 4,7). Trái lại mỗi người, tuỳ theo lượng ân sủng Chúa ban (Ep 4,7), kẻ trồng, người tưới làm cho toàn thể Hội Thánh được lớn lên trong tình bác ái (Ep 4,17) và rồi “ai nấy sẽ được thù lao theo công khó của mình” (1Cr 3,8).
Chia sẻ: Khi bạn được Chúa trao cho một công việc, một sứ vụ nào đó, bạn đã cố gắng làm hết mình chưa?
Sống Lời Chúa: Chu toàn việc bổn phận chức vụ mình một cách khiêm tốn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con chỉ là người quản lý thôi. Xin cho con là người quản lý trung thành. Nếu con làm được gì hay con có là gì, thì cũng chỉ là nhờ ơn Chúa mà thôi. Amen.

lundi 18 octobre 2010


Th. Gioan Brêbớp, linh mục và th. Isaac Giogơ, linh mục
và các bạn tử đạo
khi chúa là chủ đời tôi
“Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ.” (Lc 12,37)
Suy niệm: Chế độ nô lệ tưởng là chấm dứt khi đế quốc Rôma sụp đổ thế nhưng ngược lại, nó vẫn tiếp tục cho tới ngày nay, được biến tướng dưới nhiều hình thức ngày càng tinh vi hơn, bởi vì trong đáy lòng con người vẫn tồn tại một ước muốn làm chủ ông, bắt người khác làm nô lệ phục vụ mình.
Chúa Giêsu thiết lập một quan hệ chủ-tớ hoàn toàn khác biệt. Về phần người tôi tớ thì phải “thắt lưng cho gọn” để nhanh nhẹn “cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc” cho anh chị em mình; và đồng thời “thắp đèn cho sẵn” để đón chủ về bất cứ lúc nào. Một khi đã sẵn sàng phục vụ Chúa là chủ mình và tha nhân là anh chị em mình như thế, người tôi tớ trung tín đó được Chúa hứa ban một phần thưởng bất ngờ: Chúa sẽ đổi phận “chủ” để làm “tôi tớ” phục vụ những người là tôi tớ của Ngài.
Mời Bạn: Chúa Giêsu không nói đùa giỡn hoặc chế nhạo chúng ta, vì Ngài đã dạy nhiều lần: ai muốn làm lớn phải làm người phục vụ; và chính Ngài đã thực sự thắt lưng, rửa chân cho các môn đệ với bài học “anh em cũng phải rửa chân cho nhau”. Với Chúa là người chủ như thế, bạn sẽ sẵn sàng và hết lòng phục vụ Ngài như một người tôi tớ trung tín chứ? Tại sao lại không nhỉ?
Sống Lời Chúa: Chọn làm một việc phục vụ hèn mọn kín đáo với tâm tình yêu thương của Chúa Kitô.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin biến đổi lòng con nên giống Thánh Tâm Chúa, để con luôn sẵn sàng phục vụ trong khiêm tốn và vui tươi.

dimanche 17 octobre 2010

Thứ Hai Tuần 29 TN


Th. Luca, tác giả sách Tin Mừng
xin thêm thợ gặt
Chúa Giêsu bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít; vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” (Lc 10,2)
Suy niệm: Theo niên giám Giáo Hội Công Giáo Việt Nam năm 2004, giáo phận Đà Nẵng có 57.879 tín hữu trên tổng dân số là 2.344.000 người, đạt tỷ lệ khoảng 2,5%. Theo lịch Công giáo năm 2010 dân số Công giáo của Giáo phận Đà Nẵng là 66.117 tức là hơn 2,8% của 2.306.573, tổng dân số của thành phố Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam tính đến sau cuộc tổng điều tra dân số cả nước ngày 1/4/2009. Tỷ lệ ấy có nhích lên thật nhưng vẫn là rất thấp so với tỷ lệ chung của cả nước, và ngay cả tỷ lệ chung này cũng thật là nhỏ nhoi, chưa đạt đến ngưỡng của hai chữ số! Vẫn còn khẩn thiết lắm thay lời cầu xin “chủ mùa sai thêm thợ gặt lúa về”! Và cũng cần lắm thay các môn đệ Chúa Kitô biết thao thức trăn trở trước nhu cầu bao la của cánh đồng truyền giáo!
Mời Bạn: Là kitô hữu, nhờ bí tích Rửa tội và Thêm sức, ai cũng được kêu gọi làm “thợ gặt,” mỗi người mỗi cách tuỳ theo vị trí của mình trong Giáo hội. Bạn đã có niềm trăn trở thao thức trước sứ mạng loan báo Tin Mừng chưa? Bạn đang hoặc sẽ thực thi sứ mạng đó như thế nào?
Chia sẻ: Trong chương trình cử hành Năm Thánh 2010, ngày 21-25/11 sắp tới đây sẽ diễn ra Đại Hội Dân Chúa. Bạn có đề nghị gì cho cộng đoàn Dân Chúa Việt Nam, hoặc nhỏ bé hơn, cho giáo phận, giáo xứ bạn để việc loan báo Tin Mừng được khởi sắc hơn không?
Sống Lời Chúa: Luôn gắn ý hướng truyền giáo vào mọi lời cầu nguyện và mọi hoạt động tông đồ, xã hội, nghề nghiệp của bạn.
Cầu nguyện: Đọc kinh Lạy Cha.